Flying Hair by ~Holunder
Tôi nghĩ, tôi yêu cô gái này mất rồi.
Cô gái tôi gặp ở tiệc cưới cách đây hơn 6 tháng. Hôm đó tôi không ăn được nhiều, phần vì chú tâm xem cô dâu, phần vì thoáng chốc cứ ngước nhìn người đối diện.
Cô gái này, làm tôi không phân biệt nổi giữa yêu và thương khác nhau điều gì nữa.
Tôi chưa gặp được bất cứ ai trong sáng như cô gái này. Thuần khiết đến mức khiến tôi biết bao nhiêu lần phải thở dài *trời ơi mình có đang làm vấy bẩn người ta không vậy?*, trong sáng đến mức khiến tôi biết bao nhiêu lần muốn nắm lấy đôi bàn tay của cô ấy cũng phải ngập ngừng đắn đo rồi dằn lòng để cơ hội trôi qua.
Cô gái này, làm sao mà có thể nuôi giữ tâm hồn trẻ thơ trong sáng lâu đến như vậy?
Cô gái này, ngồi cạnh tôi trong rạp chiếu phim, cúi gầm mặt xuống không dám xem cảnh nhạy cảm, sau lại lấy tay lau nước mắt khi trên màn ảnh chiếu cảnh chia ly loạn lạc… lúc quay sang nhìn, tôi đã nghĩ *chết thật, yêu mất rồi*
Cô gái này, khiến tôi cảm thấy, yêu đơn phương một người cũng không hẳn là tệ, ngược lại còn thấy vui vẻ rất nhiều.
Cô gái này, khiến tôi mỗi ngày phải can đảm nhiều hơn, học cách dấn bước yêu thương một người mà không cần biết kết quả có khả quan, không cần biết những tổn thương về sau, cũng không cần biết ngày mai, chỉ cần biết hôm nay có thể yêu thương nhau là hài lòng lắm lắm rồi.
Cô gái này, khiến tôi mỗi ngày cởi mở nhiều hơn. Là người mà tôi có thể nhắn những tin nhắn chia sẻ cảm xúc, nói với cô ây rằng tôi đang khó chịu, đang bực bội, đang buồn hoặc đang vui. Tôi muốn sự dỗ dành của cô ấy, tôi muốn sự yêu thương chiều chuộng từ cô ấy.
Cô gái này… tôi đang yêu thương cô gái này bằng những điều mới mẻ trong chính con người mình. Tôi muốn mang hạnh phúc đến cho cô gái này nhưng lại không biết định nghĩa hạnh phúc của cô ấy là gì. Cô gái à, hạnh phúc đối với em là gì vậy?
Time is in our hands. .. by *light-from-Emirates
Giấc mơ đêm qua chẳng hiểu tại sao lại vô cùng chân thật.
Lúc thức giấc, tôi ngộ ra *mình đã thay lòng*
Pe-o gura de rai by ~sagefille20
Mẹ cân nhắc cho tôi một công việc ở chính quyền huyện. Tôi đã từ chối, tôi không muốn làm chính trị. Bọn nhóc nói tôi suy nghĩ quá nhiều, quá xa xôi. Tôi bảo không phải, đó là mục tiêu sống. Tôi nhất quyết không thể để cuộc sống mơ ước cùng cô gái của mình bị ngăn cản vì bất cứ lý do gì nữa.
Trên hết thảy mọi thứ địa vị xã hội, tiền tài vật chất… tôi muốn có một gia đình.
Tôi không thể đi ngủ và thức giấc một mình từ nay đến hết cuộc đời mình. Cũng không thể đi ăn một mình hoặc cuối tuần lại một mình đi tụ tập bạn bè.
Tôi muốn có người cùng mình trải qua mọi điều trong cuộc sống. Được nắm tay khi đi bộ, được khoác tay ôm eo cùng đứng ngắm cảnh, chiếc ghế đối diện trên bàn ăn có người ngồi và nằm bên cánh tay trái không phải là gối ôm.
Foreshadowing by `BloodPromiser
Đối với tôi mà nói, Khiết An vẫn còn là một cô gái nhỏ, vẫn còn học rất nhiều về sự thứ tha và bao dung.
Những điều An muốn làm, tôi chưa bao giờ ngăn cản, một phần vì bản tính cố chấp của An, một phần vì tôi nghĩ cả thế giới này không ủng hộ em, nếu tôi cũng không ủng hộ em thì tôi đang làm cái quái gì vậy? Dù đó là quyết định sai, tôi vẫn muốn chừa cho em một con đường để về với người có thể an ủi em, có thể bao dung em. Chúng ta đã đối diện với quá nhiều lời chỉ trích từ những người xung quanh, điều đó thực sự rất mỏi mệt, còn mỏi mệt hơn những vấn đề chúng ta đang gánh phải.
Con người sống phần nhiều vừa ích kỉ lại vừa thiếu can đảm.
Họ có trong tay một thứ tốt dù họ không yêu thương cũng không dám vứt bỏ. Đứng trước sự lựa chọn, họ cứ đắn đo nên vứt hay nên giữ, cuối cùng chọn giữ lại NHƯNG thật ra trong thâm tâm nếu tìm được thứ khác vừa tốt lại vừa yêu thì đã không ngần ngại mà vứt đi rồi.
An thì khác.
An không sợ.
Cũng không hối hận vào một ngày nào đó.
Nói An can đảm cũng được, nói An hiểu ra lý lẽ của cuộc sống cũng được.
*bất cứ điều gì xảy ra thì đó chính là điều nên xảy ra*
Nhưng có nhiều người, hiểu mà vẫn đâu có dám làm.
Aurum by `BloodPromiser
Jun trích dẫn trên fb một cái link đến blogspot của Jun. Thật ra từ khi rời bỏ blogspot, tôi không còn theo dõi những người ở trên đó nữa. Cũng không còn thói quen lê la những nơi khác để đọc về những thứ văn chương hay ho, chính xác là một năm, tôi đã không đụng đến cuốn sách nào.
Khi quá mỏi mệt và tuyệt vọng, tôi không muốn nghe bất kì ai nói gì… một mình tôi cứ thơ thẩn trong suy nghĩ của chính mình đến khi nào tự giải thoát được mới thôi. Tôi chỉ muốn được yên ổn, được một mình là thấy biết ơn lắm rồi.
Dạo gần đây tôi thấy mình có một vài điều đổi khác. Tâm trí tôi đang đòi hỏi một điều gì đó mà tôi chưa đưa ra được đáp án. Mỗi ngày thức dậy tôi lại tự vấn bản thân mình đang muốn cái gì?
Tôi nhận ra thời gian này, tôi đã muốn nhiều hơn một từ *yên ổn*.
Tôi đã muốn nhiều hơn.
Dream story by *aL-baum
Chiều qua có hẹn với Nguyệt. Sau khi đi chùa, hai đứa vào cafe Me ngồi trú mưa. Nói sao nhỉ, hình như mình chẳng còn hứng thú với các quán cafe nữa, dù ở đây không gian và âm nhạc cũng không tệ, mỗi tội style cổ điển mà gắn chung với shop, ngồi uống cafe mà cứ nghe chủ shop trò chuyện bán buôn oang oang thiệt mất cảm tình.
Tạnh mưa hai đứa quyết định đi ăn hột vịt lộn uống bia, có cả bánh trán cuốn béo béo dai dai thặc là đã. Nguyệt cứ liến thoắng nói, liến thoắng rót bia, mới có 2 chai mà chắc tại 2 loại pha chung nên phát ngôn mấy câu khùng khùng. :))
Ví dụ như
*tao thích nói chuyện với mày tại vì tao nói cái gì mày cũng hiểu còn nói với anh M thì ảnh im re tao hông biết ảnh hiểu hay không*
*tao thích lấy một thằng đàn ông kiếm được 10tr đưa tao 8tr còn hơn lấy thằng đàn ông kiếm được 100tr đưa tao 1tr*
*hồi xưa tao nghĩ nếu hông thương aM thì thương mày cũng tốt. mày thì… nhưng tao nghĩ lại mày hông thương tao sao tao phải đâm đầu vô thương mày, tao đâu có ngu*
*tao muốn đi nhậu mà hông ai đi với tao hết, ngồi với trai thì trai không cho uống, ngồi với gái thì gái không dám uống, chán bỏ pà* =))
…
suốt buổi tối mưa cứ lâm râm, người mình muốn run bần bật. Mình than lạnh và lập tức Nguyệt với tay lên kéo ống tay áo khoác xuống cho mình… Những cử chỉ rất nhỏ, rất rất nhỏ nhưng như hơi thở nhẹ nhàng len lỏi vào cơ thể mình gieo sự ấm áp.
Suốt bao nhiêu năm làm bạn, mỗi khi được Nguyệt đối tốt, mình cứ nghĩ là *ước gì gặp được người yêu biết nghĩ, biết quan tâm như Nguyệt*
Bây giờ gặp rồi, lại không biết làm cách nào để giữ lấy người ta bên cạnh.
Ngày rời xa… chỉ cần nghĩ tới thôi, chỉ cần tưởng tượng thôi… cũng thấy cõi lòng quặn thắt…
Let your love flow by *iNeedChemicalX
Nếu sau này chúng ta không thể tiếp tục ở bên nhau thì cũng đừng giữ lại hình ảnh của người kia trong tâm trí để mà làm gì. Những nhung nhớ chỉ làm cho cuộc sống hiện tại đầy rẫy những ám ảnh dai dẳng.
Chị mới làm lễ tốt nghiệp hồi sáng. Post lại ở đây cho Nam Rao xem. mấy tháng hông thấy mặt chị chắc quên rồi chớ gì. vẫn đệp gái như hồi nào, khỏi lo ha hehe
muốn xem hết thì bật fb lên mà xem xong rồi tắt lại ha :))
Vừa coi hình vừa đọc cmt cười muốn đau bụng luôn.
bạn này cũng dễ thương vậy mà hồi xưa tui hông để ý ha.
thiệt là… thiếu sót quá ha :P